Cổ Tân không hề biết Vương Toàn đang nghĩ gì.
Ý định của hắn là, nếu trong bí cảnh hải thế giới kia có khả năng tồn tại nhân ngư, thì hắn nhất định phải đi một chuyến.
Dù sao thì nhân ngư ở chủ thế giới cũng quá hiếm, cho dù có chỗ bán đi nữa thì với khả năng hiện tại, Cổ Tân cũng chẳng rớ tới được.
Thế nên, giờ đã có hy vọng tìm được nhân ngư, Cổ Tân đương nhiên phải chủ động ra tay.
Có điều đó là một bí cảnh hải thế giới, thay vì đơn thương độc mã, chi bằng rủ thêm vài người đi cùng.
Lần vào bí cảnh trước Cổ Tân đã rút ra kinh nghiệm sâu sắc: ma vật ngoài tự nhiên quá nhiều, một mình tự xử lý thì phiền phức lắm.
Có đám Vương Toàn đi cùng sẽ nhàn hơn nhiều.
Đánh boss thì hắn có thể tự lên, còn dọn quái nhỏ cứ giao cho bọn Vương Toàn lo, đông người sức cũng lớn hơn.
Đàn chị Tiểu Trừng cũng chỉ cung cấp một manh mối mà thôi, có tìm được nhân ngư hay không thì hiện tại vẫn là ẩn số.
Đông người một chút, biết đâu lại dò la được thêm nhiều tin tức.
"Đúng rồi Đại Cổ, bao giờ ông mới làm cho tôi một tấm thẻ vừa trâu vừa dame to thế?"
Vương Toàn cằn nhằn.
"Hôm qua tôi lại đụng phải mấy thằng ngu bên kỵ sĩ viện. Mẹ kiếp, ỷ vào tốc độ lao lên nhanh mà dám lên mặt với bổn đại gia."
"Nếu không phải do tốc độ niệm chú của tôi chậm hơn một chút, thì còn lâu mới đến lượt bọn nó làm màu nhé!"
Vương Toàn hậm hực ra mặt. Cả đời hắn chưa từng chịu thua kém ai, thiên phú pháp sư tuyệt đối là trăm năm có một.
Nhưng ngặt một nỗi, bệnh chung của pháp sư là cận chiến yếu, hơn nữa niệm chú thi triển phép thuật cũng cần thời gian.
Dù trên người Vương Toàn có vài món đạo cụ hộ thân, nhưng đám kỵ sĩ da dày thịt béo kia vẫn có thể áp sát tấn công như thường.
"Ông lại xích mích với bên kỵ sĩ viện à?"
Cổ Tân cạn lời nhìn Vương Toàn, hắn thấy tên này đúng là tài thật.
Pháp sư và kỵ sĩ xưa nay vốn có hiềm khích, nhưng ở trong trường ít nhất cũng chia làm hai khu, cơ bản chẳng mấy khi chạm mặt.
Còn ra ngoài trường thì đúng là phải xem "duyên số".
Thế mà Vương Toàn dường như rất hay đụng mặt sinh viên kỵ sĩ viện ở bên ngoài, Cổ Tân thật sự không tài nào hiểu nổi.
"Vừa khéo đụng nhau đi hát karaoke." Vương Toàn đầy vẻ căm phẫn: "Đã thế chúng nó còn dám tranh đào với tôi! Mẹ kiếp, cả cái hội sở Hoàng Gia Minh Châu này ai mà không biết Tiểu Mỹ là đào ruột của Vương Toàn tôi chứ?"
"Khốn nạn thật! Rõ ràng là cố tình chọc tức tôi mà."
"Rồi suýt tẩn nhau à?"
"Chuẩn, quá đáng thế ai mà nhịn nổi!"
"Cô nàng Tiểu Mỹ kia, kiếp này coi như cũng oai rồi."
Cổ Tân nghe mà phì cười.
"Pháp sư thiên tài năm nhất của Ngân Đại, vì hồng nhan mà nổi trận lôi đình, huyết chiến với kỵ sĩ của kỵ sĩ viện. Lão Vương à, ông trâu bò thật đấy."
"Không sao, chuyện này không lọt ra ngoài được đâu, bên tụi nó cũng cần giữ thể diện mà."
Vương Toàn vô cùng bình thản. Cái loại "chiến tích vẻ vang" này, đám to xác bên kỵ sĩ viện còn sợ bị đồn ra ngoài hơn cả hắn.
"Cho nên, Đại Cổ thần kỳ à, ông phải giúp tôi đấy!"
"Tôi lạy ông luôn..."
Cổ Tân xoa xoa má, cứ nghĩ đến cảnh cái thằng dở hơi này cầm thẻ bài của mình đi làm "chiến thần karaoke", hắn lại thấy cạn lời.
Nhưng ai bảo đây là bạn chí cốt của mình chứ.
"Vậy cầm lấy cái này đi."
Cổ Tân ngẫm nghĩ một chút, rút ra một tấm thẻ bài đưa cho Vương Toàn.
"【Y Oa Tọa】?! Vãi chưởng Đại Cổ, ông hào phóng thế?"
Vương Toàn nhìn thoáng qua, lập tức mừng như điên.
Hắn chẳng lạ lẫm gì tấm 【Y Oa Tọa】 này. Ở trong bí cảnh, chính nó đã dùng một chiêu đánh bại Hoàng Thổ Cự Nhân, cái tuyệt kỹ "Phá Hoại Sát" đó quá ngầu!"Có phải cho không ông đâu." Cổ Tân tặc lưỡi.
Gần đây hắn chế tạo được khá nhiều thẻ triệu hồi cực mạnh. Những thẻ như 【Nạp Thập nam tước】, 【Ác Ma Thú】, 【Thanh Nhãn Á Bạch Long】 thì tạm thời hắn định giữ lại tự xài.
Còn tấm 【Y Oa Tọa】 này, để không cũng phí, chi bằng bán quách cho Vương Toàn.
"Nhưng mà 【Y Oa Tọa】 không phải kiểu thẻ triệu hồi phòng thủ trâu bò như ông tưởng tượng đâu nhé."
Nhìn Vương Toàn đang hớn hở, Cổ Tân không nhịn được bèn trêu một câu.
"Đại Cổ à, thế là ông không hiểu rồi, tấn công chính là cách phòng thủ tốt nhất, hiểu không?"
Vương Toàn cầm tấm 【Y Oa Tọa】, miệng cười ngoác tận mang tai, lý lẽ vô cùng hùng hồn:
"Pháp sư như bọn tôi ấy à, đã dùng là phải dùng cái loại thẻ dám xông pha trận mạc thế này này."
"Cái bộ mặt này của ông, đúng là thật trân vãi chưởng."
Cổ Tân không nhịn được cười mắng.
"Hê hê, kệ tôi. Bổn đại gia có tấm thẻ này trong tay rồi, còn sợ không xử đẹp được mấy thằng kỵ sĩ ngu học não to bằng hạt đậu kia chắc?"
"Lần sau mà đụng mặt, tôi sẽ nhét thẳng kiếm kỵ sĩ vào mông chúng nó!"
"Hừ hừ hừ ha ha ha ha~!"
Vừa nghĩ đến cảnh đó, Vương Toàn liền phát ra điệu cười chuẩn phong cách phản diện, nghe chẳng giống con người chút nào nữa.
Phong Xuyên Tường Tử: Σ(゚∀゚ノ)ノ
"Đưa tiền trước đã." Cổ Tân đảo mắt cạn lời.
"Ha, chuyện nhỏ, chuyện nhỏ!" Vương Toàn hớn hở rút thẻ ngân hàng ra, hoàn toàn chẳng buồn hỏi giá.
"Quẹt thẻ!"
Vương Ngạo Thiên tỏ vẻ cứ quẹt tẹt ga đi, nhà hắn không có gì ngoài điều kiện.
Nghe vậy, Phong Xuyên Tường Tử đang ngồi ở quầy lễ tân lập tức bước tới, nhưng mà giá cả...
Phong Xuyên Tường Tử nhìn sang ông chủ của mình.
"Thu năm..." Cổ Tân vừa định mở miệng.
"Trên thị trường, thẻ triệu hồi hai sao phẩm chất tím có giá cơ bản rơi vào tầm sáu triệu Đại Hạ tệ."
"Chất lượng thẻ của anh em thì tôi tin tưởng tuyệt đối, tấm này tôi mua với giá bảy triệu."
Vương Toàn vung tay lên, cắt ngang lời Cổ Tân.
Hắn tin tưởng tuyệt đối vào chất lượng thẻ do Cổ Tân làm ra, huống hồ chiến lực của 【Y Oa Tọa】 hắn đã tận mắt chứng kiến rồi.
"Vương đại thiếu gia đã nói vậy thì chốt giá đó đi."
Cổ Tân khẽ cười, hắn rất hiểu tính cách của Vương Toàn, một khi tên này đã mở miệng thì chắc chắn là nói một là một, hai là hai.
Phong Xuyên Tường Tử chớp chớp đôi mắt to tròn, quẹt thẻ xong xuôi liền trả lại cho Vương Toàn.
"Đã quá!"
Hiện tại Vương Toàn đang cảm thấy sảng khoái chưa từng có, sung sướng ngắm nghía hình vẽ trên tấm 【Y Oa Tọa】.
"Có thứ này rồi, giờ tôi đếch thiếu thứ gì nữa!!"
Vương Toàn ngoác miệng cười. Thẻ bài cấp Sử thi hai sao phẩm chất tím, đối với hắn mà nói hoàn toàn là một pha nâng cấp mang tầm cỡ sử thi!
Vốn dĩ thực lực ma pháp của hắn đã vô cùng xuất sắc, nay lại cộng thêm chiến lực đánh trực diện của 【Y Oa Tọa】, hừ hừ hừ!
Hắn không vô địch thì ai vô địch?
"【Y Oa Tọa】 không chỉ có năng lực cận chiến xuất sắc đâu, ông chú ý đến đặc tính chủng tộc của hắn đi."
Giữ vững tác phong của một chủ tiệm ưu tú, Cổ Tân giải thích thêm về những năng lực khác của 【Y Oa Tọa】 cho Vương Toàn nghe.
"Huyết Nhục Tái Sinh?"
"Đúng vậy, đặc tính chủng tộc của 【Y Oa Tọa】 là Huyết Nhục Tái Sinh, hắn sở hữu năng lực tái tạo cơ thể cực kỳ bá đạo."
"Những vết thương chí mạng như đứt lìa tay chân hay dập nát nội tạng, hắn đều có thể tái sinh với tốc độ cao trong thời gian ngắn để khôi phục chiến lực.""Kể cả bị đập nát nguyên cái đầu thì hắn vẫn tái sinh được, có điều tốc độ mọc lại đầu sẽ chậm hơn nhiều so với các bộ phận khác."
Cổ Tân giải thích cho Vương Toàn.
"Vãi chưởng!" Lần này Vương Toàn thực sự sốc. Đứt tay đứt chân mà vẫn mọc lại được, cái năng lực quái dị và khó nhằn này kể cả ở ma thú hay ma vật cũng cực kỳ hiếm thấy.
Huống hồ nghe Cổ Tân nói, đến mất đầu mà còn mọc lại được nữa là.
"Đại Cổ đỉnh vãi!! Tôi mê tấm thẻ này quá rồi, mẹ kiếp, tôi phải chuyển thêm tiền cho cậu mới được. Bảy triệu hoàn toàn không xứng với 【Y Oa Tọa】 của tôi."
"Tiền trao cháo múc, giao dịch xong xuôi cả rồi, cậu đừng có làm trò nữa."
Cổ Tân nghe vậy liền bật cười từ chối, hắn giải thích đâu phải để vòi thêm tiền.
"Đại Cổ! Không cần nói nhiều nữa, cho dù gu của cậu thực sự không phải là con người đi chăng nữa, tôi vẫn luôn coi cậu là người anh em chí cốt!"
Vương Toàn vỗ ngực cam đoan.
Cổ Tân: "??"
Tường Tử: Σ(ŎдŎ|||)ノノ



